Thứ Bảy, 25 tháng 7, 2026

TIÊU CHUẨN GAP LÀ GÌ?

 GAP là viết tắt của Good Agricultural Practices (Thực hành Nông nghiệp Tốt). Đây là tập hợp các tiêu chuẩn và quy trình nhằm đảm bảo việc sản xuất nông nghiệp diễn ra an toàn, bền vững, có thể truy xuất nguồn gốc và bảo vệ sức khỏe con người cũng như môi trường.

Mục tiêu của tiêu chuẩn GAP

Tiêu chuẩn GAP hướng đến 5 mục tiêu chính:

  1. Đảm bảo an toàn thực phẩm

    • Hạn chế dư lượng thuốc bảo vệ thực vật, kim loại nặng, vi sinh vật gây bệnh.

    • Sản phẩm đáp ứng các quy định về vệ sinh an toàn thực phẩm.

  2. Bảo vệ môi trường

    • Sử dụng hợp lý đất, nước và các nguồn tài nguyên.

    • Giảm ô nhiễm từ hóa chất nông nghiệp.

    • Bảo tồn đa dạng sinh học.

  3. Đảm bảo sức khỏe và an toàn cho người lao động

    • Trang bị bảo hộ lao động.

    • Đào tạo sử dụng hóa chất đúng cách.

    • Giảm nguy cơ tai nạn lao động.

  4. Phúc lợi xã hội

    • Không sử dụng lao động trẻ em.

    • Tuân thủ các quy định về lao động.

    • Đảm bảo điều kiện làm việc phù hợp.

  5. Truy xuất nguồn gốc

    • Ghi chép đầy đủ toàn bộ quá trình sản xuất.

    • Có thể xác định nguồn gốc khi xảy ra sự cố về chất lượng.

Các tiêu chuẩn GAP phổ biến

Tiêu chuẩnPhạm vi áp dụngĐặc điểm
VietGAPViệt NamTiêu chuẩn quốc gia áp dụng cho trồng trọt, chăn nuôi, thủy sản.
GlobalG.A.P.Quốc tếTiêu chuẩn được nhiều thị trường như EU, Nhật Bản, Hoa Kỳ chấp nhận.
ASEAN GAPĐông Nam ÁHài hòa các tiêu chuẩn GAP trong khu vực ASEAN.
JGAPNhật BảnPhổ biến tại thị trường Nhật Bản.
China GAPTrung QuốcTiêu chuẩn quốc gia của Trung Quốc.

GAP yêu cầu những gì?

Một trang trại đạt chuẩn GAP thường phải đáp ứng các yêu cầu như:

  • Lựa chọn khu vực sản xuất phù hợp.

  • Kiểm soát chất lượng đất và nguồn nước.

  • Sử dụng giống có nguồn gốc rõ ràng.

  • Bón phân đúng quy trình.

  • Sử dụng thuốc bảo vệ thực vật theo nguyên tắc "4 đúng".

  • Thu hoạch và bảo quản đúng kỹ thuật.

  • Ghi chép nhật ký sản xuất đầy đủ.

  • Có hệ thống truy xuất nguồn gốc.

  • Được đánh giá và kiểm tra định kỳ.

Ví dụ

Một trang trại trồng cà chua theo GlobalG.A.P. sẽ phải:

  • Kiểm tra chất lượng nguồn nước tưới.

  • Ghi chép ngày gieo trồng, bón phân, phun thuốc.

  • Tuân thủ thời gian cách ly thuốc bảo vệ thực vật trước thu hoạch.

  • Thu hoạch bằng dụng cụ sạch.

  • Đóng gói trong khu vực đảm bảo vệ sinh.

  • Mỗi lô hàng đều có mã truy xuất nguồn gốc.

GAP có phải là nông nghiệp hữu cơ?

Không. Hai khái niệm này khác nhau:

GAPNông nghiệp hữu cơ (Organic)
Cho phép sử dụng một số phân bón và thuốc bảo vệ thực vật được phép, đúng quy địnhHạn chế hoặc cấm phần lớn hóa chất tổng hợp
Tập trung vào an toàn thực phẩm và quản lý quy trìnhTập trung vào hệ sinh thái tự nhiên và canh tác không dùng hóa chất tổng hợp
Có thể đạt năng suất caoNăng suất có thể thấp hơn nhưng hướng tới tính bền vững sinh thái

Một sản phẩm đạt GAP không đồng nghĩa với sản phẩm hữu cơ.

Ý nghĩa đối với người tiêu dùng

Khi mua sản phẩm đạt GAP, người tiêu dùng có thể kỳ vọng rằng:

  • Nguồn gốc sản phẩm rõ ràng.

  • Quy trình sản xuất được kiểm soát.

  • Nguy cơ tồn dư hóa chất và nhiễm vi sinh được giảm thiểu.

  • Sản phẩm được sản xuất theo các tiêu chuẩn an toàn và bền vững.

Đối với các doanh nghiệp nông nghiệp lớn, nhiều vùng nguyên liệu áp dụng GlobalG.A.P. kết hợp với các hệ thống quản lý chất lượng như HACCP, ISO 22000 hoặc FSSC 22000 để kiểm soát toàn bộ chuỗi từ trang trại đến thành phẩm. Đây cũng là hướng tiếp cận của nhiều thương hiệu thực phẩm và thực phẩm bổ sung khi xây dựng vùng nguyên liệu chất lượng cao.

Thứ Hai, 13 tháng 7, 2026

DI CHÚC VÀ DI NGUYỆN TRẦN VĂN DŨNG (Bản thảo lần 1)

 

DI CHÚC VÀ DI NGUYỆN

Hôm nay, trong trạng thái tinh thần minh mẫn, sáng suốt và hoàn toàn tự nguyện, tôi viết bản di chúc này để gửi lại những tâm nguyện cuối cùng của mình tới gia đình, người thân, bạn bè, đồng nghiệp, học trò và những người đã đồng hành cùng tôi trong suốt cuộc đời.

Tôi sinh ra tại thôn Giai Lạc, xã Quang Minh, huyện Mê Linh, thành phố Hà Nội (nay là xã Quang Minh, thành phố Hà Nội).

Quê hương ấy đã cho tôi cội nguồn, nuôi dưỡng tôi bằng những năm tháng tuổi thơ bình dị, bằng tình làng nghĩa xóm, bằng sự cần cù, chân thành và khát vọng vươn lên trong cuộc sống.

Chính từ mảnh đất ấy, tôi học được rằng dù đi đâu, làm gì hay đạt được điều gì trong cuộc đời, con người cũng không được quên nơi mình đã sinh ra và lớn lên; phải sống có ích cho gia đình, có trách nhiệm với cộng đồng và góp phần làm cho quê hương, đất nước ngày một tốt đẹp hơn.

Trong cuộc đời mình, tôi đã có cơ hội học tập, làm việc, trải nghiệm và cống hiến trong nhiều lĩnh vực khác nhau. Tôi biết ơn gia đình đã yêu thương, biết ơn thầy cô đã dạy dỗ, biết ơn bạn bè và đồng nghiệp đã đồng hành, biết ơn xã hội đã cho tôi cơ hội trưởng thành và biết ơn cuộc đời vì đã cho tôi được sống một cuộc đời nhiều ý nghĩa.

Nếu một ngày tôi không còn hiện diện trên thế gian này, tôi mong những điều dưới đây sẽ được lưu giữ như những giá trị mà tôi muốn gửi lại cho thế hệ sau.

Điều thứ nhất: Gia đình là tài sản quý giá nhất

Tôi mong các thành viên trong gia đình luôn yêu thương, đoàn kết, tôn trọng và hỗ trợ lẫn nhau.

Xin đừng để tiền bạc, tài sản hay những khác biệt trong quan điểm làm mất đi tình thân.

Tôi mong các con của mình sẽ trưởng thành thành những con người tử tế, trung thực, có trách nhiệm, biết yêu thương con người và biết phụng sự xã hội.

Thành công không chỉ được đo bằng tiền bạc hay địa vị mà còn bằng nhân cách, sức khỏe, tri thức và những giá trị tốt đẹp mà mỗi người để lại cho cuộc đời.

Điều thứ hai: Hãy sống khỏe mạnh và bình an

Trong suốt cuộc đời mình, tôi ngày càng hiểu rằng sức khỏe là nền tảng của mọi thành công và hạnh phúc.

Đừng đánh đổi sức khỏe để kiếm tiền rồi lại dùng tiền để mua lại sức khỏe.

Hãy ăn uống lành mạnh, vận động thường xuyên, giữ gìn cơ thể khỏe mạnh và tâm trí bình an.

Hãy học cách sống chậm lại giữa một thế giới ngày càng vội vã; biết trân trọng hiện tại, biết ơn những điều giản dị và tận hưởng cuộc sống ngay trong từng ngày đang sống.

Triết lý mà tôi luôn tâm niệm là:

"Hiểu biết như thế nào thì sẽ sống như vậy.

Sống Thân khỏe – Tâm an ngay bây giờ và tại đây."

Điều thứ ba: Học tập suốt đời là con đường phát triển bền vững nhất

Thế giới luôn thay đổi và không ai có thể sống tốt nếu ngừng học hỏi.

Tôi mong con cháu và những người đi sau luôn giữ tinh thần học tập suốt đời, không ngừng nâng cao tri thức, kỹ năng và nhân cách.

Hãy đọc sách, quan sát cuộc sống, lắng nghe người khác và không ngừng hoàn thiện bản thân.

Tri thức giúp con người tự do hơn, nhân văn hơn và có khả năng tạo ra nhiều giá trị hơn cho xã hội.

Điều thứ tư: Hãy sống để phụng sự

Nếu cuộc đời tôi có điều gì đáng tự hào thì không phải là những gì tôi sở hữu mà là những giá trị tôi đã góp phần tạo ra cho người khác.

Tôi mong những người đồng hành cùng mình tiếp tục lan tỏa tinh thần sống khỏe, sống tích cực, khởi nghiệp chân chính, phát triển bản thân và giúp đỡ cộng đồng.

Một cuộc đời đáng sống không phải là cuộc đời nhận được bao nhiêu mà là đã trao đi được bao nhiêu.

Khi giúp người khác trưởng thành hơn, khỏe mạnh hơn và hạnh phúc hơn, chúng ta cũng đang làm cho cuộc đời của chính mình trở nên có ý nghĩa hơn.

Điều thứ năm: Về tài sản

Tài sản vật chất chỉ là phương tiện phục vụ cuộc sống chứ không phải mục đích cuối cùng của cuộc đời.

Tôi mong những tài sản mà mình để lại được sử dụng một cách minh bạch, công bằng, có trách nhiệm và hướng tới sự phát triển lâu dài của gia đình.

Ưu tiên lớn nhất của tôi là giáo dục con cháu, chăm lo cho gia đình và tạo điều kiện để các thế hệ sau có cơ hội học tập, phát triển và phụng sự xã hội tốt hơn.

Nếu có điều kiện, tôi mong gia đình dành một phần nguồn lực để hỗ trợ những người có hoàn cảnh khó khăn, đóng góp cho giáo dục, sức khỏe cộng đồng hoặc những hoạt động thiện nguyện có ý nghĩa.

Điều thứ sáu: Về tang lễ của tôi

Tôi mong tang lễ của mình được tổ chức giản dị, trang nghiêm và tiết kiệm.

Xin không phô trương hình thức và không lãng phí vào những nghi lễ không cần thiết.

Nếu có thể, hãy dành một phần kinh phí dự kiến cho tang lễ để giúp đỡ người khó khăn hoặc đóng góp cho những hoạt động mang lại giá trị tích cực cho cộng đồng.

Tôi mong mọi người nhớ đến tôi không phải bằng sự tiếc thương kéo dài mà bằng những câu chuyện đẹp, những nụ cười và những giá trị tích cực mà chúng ta đã cùng nhau xây dựng.

Điều thứ bảy: Về quê hương và đất nước

Tôi mong con cháu luôn tự hào về quê hương Giai Lạc, Quang Minh, Mê Linh, Hà Nội — nơi đã nuôi dưỡng nhiều thế hệ bằng tinh thần lao động, hiếu học và ý chí vươn lên.

Dù sinh sống ở đâu, làm việc trong lĩnh vực nào, hãy luôn nhớ về cội nguồn và tìm cách đóng góp cho quê hương, đất nước theo khả năng của mình.

Một dân tộc mạnh không chỉ bởi sự giàu có mà còn bởi những công dân có trách nhiệm, có tri thức và có lòng nhân ái.

Lời cuối cùng

Tôi ra đi trong lòng biết ơn.

Biết ơn cha mẹ đã sinh thành.

Biết ơn gia đình đã yêu thương.

Biết ơn thầy cô đã dạy dỗ.

Biết ơn bạn bè và đồng nghiệp đã đồng hành.

Biết ơn những người đã từng giúp đỡ tôi và cả những khó khăn đã giúp tôi trưởng thành.

Nếu có điều gì tôi mong muốn nhất khi rời khỏi thế gian này thì đó là:

Gia đình được bình an.

Con cháu trưởng thành và sống tử tế.

Những người tôi yêu quý được khỏe mạnh và hạnh phúc.

Những giá trị về sức khỏe, tri thức, lòng nhân ái và tinh thần phụng sự tiếp tục được lan tỏa.

Cuộc đời của mỗi con người là hữu hạn, nhưng những giá trị tốt đẹp mà chúng ta gieo trồng có thể tiếp tục sống mãi trong lòng người khác.

Tôi xin được rời đi với sự thanh thản, biết ơn và niềm tin rằng cuộc sống sẽ tiếp tục được viết tiếp bởi những thế hệ sau.

Quang Minh, ngày 13 tháng 07 năm 2026

Người lập di chúc

Trần Văn Dũng

Chủ Nhật, 12 tháng 7, 2026

KHOA TOÁN - CƠ - TIN HỌC - NGÔI NHÀ THỨ HAI TRONG HÀNH TRÌNH CUỘC ĐỜI

 

KHOA TOÁN - CƠ - TIN HỌC - NGÔI NHÀ THỨ HAI TRONG HÀNH TRÌNH CUỘC ĐỜI

Năm 2026, Khoa Toán - Cơ - Tin học, Trường Đại học Khoa học Tự nhiên, Đại học Quốc gia Hà Nội tròn 70 năm tuổi. Bảy mươi năm đối với một đời người là cả một hành trình dài, còn đối với một đơn vị đào tạo là sự kết tinh của biết bao tâm huyết, trí tuệ và cống hiến của nhiều thế hệ thầy cô, cán bộ, sinh viên, học viên và nghiên cứu sinh. Với riêng tôi, đây không chỉ là dịp để nhìn lại lịch sử của Khoa mà còn là cơ hội để nhìn lại chính hành trình trưởng thành của bản thân mình. Bởi trong suốt cuộc đời, có lẽ rất ít nơi để lại dấu ấn sâu đậm như Khoa Toán - Cơ - Tin học — nơi tôi luôn coi là ngôi nhà thứ hai của mình.

Tôi bước chân vào Khoa năm 1996 với tư cách là một sinh viên ngành Toán Tin ứng dụng K41. Khi ấy, tôi là một chàng trai đến từ một vùng quê thuần nông phía Bắc Hà Nội, mang theo hành trang là những ước mơ lớn và điều kiện vật chất còn nhiều thiếu thốn. Những năm tháng sinh viên không phải lúc nào cũng bằng phẳng. Đó là những ngày vừa học tập, vừa tham gia công tác Đoàn, những lúc phải đối mặt với những khó khăn của cuộc sống và cả những biến cố của gia đình. Nhưng cũng chính trong những năm tháng ấy, tôi đã nhận được sự động viên, dìu dắt và yêu thương của các thầy cô, bạn bè và tập thể Khoa.

Tôi vẫn luôn biết ơn những người thầy đã ảnh hưởng sâu sắc đến cách nghĩ, cách sống và cách làm việc của mình. Các thầy cô không chỉ truyền đạt kiến thức chuyên môn mà còn dạy chúng tôi cách tư duy, cách đối diện với khó khăn, cách sống tử tế và trách nhiệm với cộng đồng.

Có những bài học theo tôi đến tận hôm nay:

Phải biết tìm bản chất của vấn đề thay vì chỉ nhìn hiện tượng.

Phải giữ sự trung thực trong học tập và công việc.

Phải làm mọi việc bằng cái tâm và tinh thần trách nhiệm cao nhất.

Và quan trọng hơn cả, tri thức chỉ thực sự có ý nghĩa khi được sử dụng để tạo ra giá trị cho con người và xã hội.

Có lẽ chính những giá trị ấy đã trở thành hành trang quý giá nhất mà Khoa trao cho chúng tôi.

Sau khi tốt nghiệp, tôi có cơ duyên được tiếp tục gắn bó với Khoa trong vai trò trợ lý Ban Chủ nhiệm Khoa phụ trách công tác sinh viên trong giai đoạn 2000–2004. Đó là khoảng thời gian đặc biệt và có ý nghĩa bước ngoặt đối với cuộc đời tôi.

Nếu quãng thời gian sinh viên giúp tôi hiểu Khoa từ góc nhìn của người học thì những năm tháng công tác tại Khoa giúp tôi hiểu hơn những nỗ lực thầm lặng của các thầy cô và những người làm công tác giáo dục. Tôi được chứng kiến sự tận tụy của các thầy cô đối với sinh viên. Được học hỏi cách quản lý, cách lãnh đạo, cách giải quyết vấn đề và trên hết là tinh thần trách nhiệm đối với tập thể và thế hệ trẻ. Những bài học ấy đã trở thành nền tảng cho công việc và cuộc sống của tôi sau này.

Rời Khoa để nhận những nhiệm vụ mới, tôi lần lượt có cơ hội công tác trong nhiều môi trường khác nhau: tại Trường Đại học Khoa học Tự nhiên, Thành đoàn Hà Nội, các doanh nghiệp công nghệ, các tổ chức giáo dục và cộng đồng doanh nghiệp. Tôi cũng có cơ hội được đi đến nhiều quốc gia trên thế giới qua 4 châu lục, tiếp cận với nhiều nền văn hóa, nhiều mô hình giáo dục và nhiều cách thức quản trị khác nhau. Mỗi chặng đường đều mang lại những trải nghiệm quý giá. Nhưng cũng chính những trải nghiệm ấy khiến tôi càng hiểu rõ hơn giá trị của nền tảng mà Khoa Toán - Cơ - Tin học đã trao cho mình.

Điều quý giá nhất mà Khoa mang lại cho chúng tôi không chỉ là kiến thức chuyên môn.

Đó là khả năng tư duy logic và độc lập.

Là tinh thần tự học và học tập suốt đời.

Là bản lĩnh đối diện với những bài toán khó của cuộc sống.

Là ý thức trách nhiệm với cộng đồng và xã hội.

Có lẽ chính vì vậy mà các thế hệ sinh viên của Khoa hôm nay đang hiện diện ở rất nhiều lĩnh vực khác nhau của đời sống: giáo dục, nghiên cứu khoa học, công nghệ thông tin, trí tuệ nhân tạo, quản lý nhà nước, doanh nghiệp, tài chính, khởi nghiệp và phát triển cộng đồng. 

Chúng tôi có thể đi trên những con đường khác nhau, nhưng đều mang theo trong mình một phần bản sắc của Khoa. Đối với riêng tôi, dù đi đến đâu, làm công việc gì hay trải qua những thăng trầm nào của cuộc sống, tôi vẫn luôn hướng về Khoa với tình cảm của một người con dành cho mái nhà của mình.

Tôi vẫn trở về thăm các thầy cô mỗi khi có dịp.

Vẫn theo dõi những bước phát triển của Khoa.

Vẫn vui khi thấy các thế hệ sinh viên mới trưởng thành và thành công.

Và vẫn luôn mong muốn được đóng góp một phần nhỏ bé của mình cho sự phát triển chung của Khoa trong hiện tại và tương lai.

Trong trái tim tôi, nhiều thầy cô của Khoa không chỉ là những người thầy mà còn giống như những người cha, người mẹ thứ hai của cuộc đời mình. Còn Khoa Toán - Cơ - Tin học không chỉ là nơi đã cho tôi tri thức và nghề nghiệp, mà còn là nơi đã góp phần hình thành nên con người tôi của ngày hôm nay. Trong rất nhiều thầy cô ấy phải kể đến là các thầy Lê Đình Định, cô Nguyễn Viết Triều Tiên, thầy Đặng Huy Ruận, thầy Phạm Kỳ Anh, thầy Nguyễn Duy Tiến, thầy Hoàng Quốc Toàn, thầy Nguyễn Đức Đạt, thầy Nguyễn Hữu Dư, cô Lê Thị Lan, cô Lâm Mai Phương, cô Nguyễn Thị Thái Liên, ... và nhiều thầy cô khác.

Kỷ niệm 70 năm thành lập Khoa là dịp để tri ân quá khứ, tôn vinh hiện tại và hướng tới tương lai.

Tôi tin rằng với truyền thống vẻ vang được xây dựng bởi nhiều thế hệ đi trước, cùng trí tuệ, bản lĩnh và khát vọng của các thế hệ hôm nay, Khoa Toán - Cơ - Tin học sẽ tiếp tục khẳng định vị thế là một trong những trung tâm đào tạo và nghiên cứu hàng đầu của đất nước, đóng góp ngày càng lớn hơn cho khoa học, giáo dục và sự phát triển của Việt Nam trong thời đại mới.

Và tôi cũng tin rằng, dù ở bất cứ nơi đâu trên thế giới, những người từng học tập và trưởng thành từ Khoa vẫn luôn có chung một nơi để nhớ, để tự hào và để trở về. Với tôi, nơi ấy mãi mãi là Khoa Toán - Cơ - Tin học. Mãi mãi là ngôi nhà thứ hai trong hành trình cuộc đời mình.

Hà Nội, tháng 7 năm 2026

Trần Văn Dũng, K41 Toán Tin, Nguyên Trợ lý khoa phụ trách Công tác Sinh viên.